Bình báo 2012

  • PDF.InEmail

Năm năm, mười năm, hai mươi năm sau, tất cả sẽ thay đổi, còn lại gì của chúng ta hôm nay? Giữa bề bộn ưu tư, tất bật của dòng đời, những bất chợt buồn vui, khát khao, ước vọng của những viên phấn nhỏ- chúng ta gọi là Lời phấn- trong những khoảnh khắc nào đó đi vào thơ văn để còn mãi với thời gian. Đó là mong ước của tập thể HĐSP Thái Phiên khi ra mắt tập san "Hừng sáng X".

Mở đầu Hừng Sáng X là bài viết Mười ba năm- một chặng đường của Thầy Lâm Thanh Xuân, bằng lối văn súc tích, với tầm nhìn của một người lãnh đạo đầy trăn trở, tác phẩm là sự tổng kết, đánh giá một cách khá đầy đủ về toàn bộ hoạt động của trường trong suốt thời gian từ ngày thành lập trường đến nay. Bài viết Công đoàn trường THPT Thái Phiên với hoạt động giao lưu kết nghĩa của thầy Phùng Văn Bé giúp người đọc hiểu rõ hơn ý nghĩa cũng như sự thành công của công đoàn trường trong lĩnh vực này.

Đến với Hừng sáng X, người đọc thấy được sự suy ngẫm, chiêm nghiệm về cuộc đời với nhiều góc nhìn khác nhau. Tác phẩm Toán học và vài gương mặt có năng khiếu về toán học của thầy Nguyễn Văn Hiển kể về những tài năng toán học của thế giới và đặc biệt ở VN ta. Bài viết thể hiện sự tìm tòi nghiên cứu không phải ai cũng làm được.

Dưới góc nhìn của thầy giáo dạy toán, sau những phút suy tư, trăn trở về lẽ sống, với cách lập luận rất logich, chặt chẽ, bài xã luận Suy ngẫm 2 của thầy Võ Duy Minh đã đi đến một định nghĩa rất đúng đắn, súc tích về lẽ sống: "Sống và làm những việc mình thích, những việc mình cần làm, việc không nên làm. Sống hết mình vì những người yêu thương mình, cho cả những ai không thích mình ... . Ta gọi đó là ... Sống trọn vẹn" .

Bên cạnh những suy tư là xúc cảm của nhà giáo trước cuộc đời. Người thầy giáo thường rất nhạy cảm trước mọi biến thái tinh vi huyền dịu của cuộc sống, một cơn mưa, một thoáng gió khiến lòng người ngỡ ngàng trước mưa gió giao mùa:

Cơn mưa chiều bất chợt

Gió heo may lại về

Ta giật mình thảng thốt

Một mùa hè đã qua

(Ngỡ ngàng-Lê Thanh Ngà)

Giữa cuộc sống quay cuồng bao cám dỗ, hưởng thụ tầm thường, có những con người cả cuộc đời chỉ biết hiến dâng. Đó là những người lính. Chọn người lính để ca ngợi, các tác giả đã thể hiện quan điểm sống rất rõ ràng giữa ranh giới được mất của cuộc đời rất đỗi mong manh. Đề tài này có thơ Niềm xuân- Nguyễn Thị Ngọc Yến, Lời nghĩa trang- Nguyễn Văn Kiều. Đã từng là một người lính, thầy NVK đã dễ dàng hóa thân thành những liệt sĩ nằm yên ở nghĩa trang để nhắn nhủ với đời:

Xin bớt đi những điều vô nghĩa

Cuộc sống cần chi chút hào nhoáng, đãi bôi

Chúng tôi- Đứa ngã xuống lưng đồi

Đứa nằm lại trên đường truy kích giặc

Chưa kịp tính những gì còn mất

Chút riêng chung gởi lại cho đời.

Trong Hừng Sáng X, người đọc sẽ cảm nhận được tấm lòng của thầy cô đối với quê hương, gia đình. Một bóng quê hư ảo khói sương, thấp thoáng dáng mẹ đi về trong ngõ vắng, ngọn gió đông làm se sắt lòng người trong đoản thơ Bóng quê của thầy Cao Thành Tài làm nao lòng những ai đó xa quê:

: Chiều đã tan dần một bóng quê

Trông xa thấp thoáng mẹ đi về

Nắng chiều còn xuống căn nhà vắng

Để gió đông về lạnh tái tê

Một cô giáo dạy toán đã trưởng thành, kịp nhận ra tấm lòng của cha mẹ, đau đáu một nỗi niềm mong mỏi được đền đáp phần nào công ơn của người đã suốt đời hy sinh nhưng chưa kịp thực hiện ước mong thì Ba đã đột ngột ra đi ở tuổi thất tuần. Nỗi xót xa, đau đớn không dễ nói nên lời. Những câu thơ ngắt ra, đứt quảng như tiếng nấc nghẹn ngào trước cảnh sinh ly tử biệt:

Bảy mươi tuổi

một đời Ba nếm trải

Cay đắng, ngọt bùi cho con cái nên khôn.

Chúng con chưa kịp đền đáp công ơn.

Ba đã vội đi

nhà còn ấm hơi Ba khuya sớm

Mẹ bảo

ngõ vào nhà Ba vừa dọn cỏ

Cay đắng lòng

mâm cơm chiều trống một chỗ Ba ơi!

( Trần Thị Kim Cương)

Mái nhà xưa, hình bóng mẹ cùng với bếp ấm khói lam chiều là niềm ngọt ngào lan tỏa có thể khâu lành vết thương đau trong trái tim một thầy giáo dạy lịch sử. Một lần về lại mái nhà xưa, cảnh cũ còn đó những mẹ không còn nữa. Thầy thật sự hẫng hụt khi nhận ra rằng sẽ chẳng bao giờ...và dù đã trưởng thành nhưng trước mẹ, mãi mãi, thầy vẫn thấy mình thơ bé:

Con về vườn cũ năm nao

Cổng xưa bỏ ngõ, quạnh hiu bóng người.

Bếp chiều ấm khói đâu rồi!

Tìm đâu bóng mẹ xa xôi ngàn trùng.

Dẫu rằng con đã trưởng thành

Mãi là thơ bé trong tình mẹ yêu./

.(Mãi là thơ bé-Huỳnh Công)

Cùng đề tài này con có thơ Về miền ký ức của thầy Lê Bích, Giấc mơ nhẹ nhàng – Trần Công Vân.

Một đề tài được nhiều thâỳ cô khai thác là những suy nghĩ, trăn trở về nghề, những tình cảm dành cho mái trường, thầy cô, đồng nghiệp.

Trước hết là tình cảm đối với mái trường Thái Phiên. Đoản văn Ước mơ còn mãi- Trần Thị Thanh Hiền đưa người đọc từ ngôi trường ở Núi Thành thời thơ ấu về với ngôi trường Thái Phiên đong đầy thương yêu. Trong cảm xúc dạt dào của cô giáo trẻ, hình ảnh ngôi trường trở nên lung linh sắc màu và mãi còn đó những ước mơ. Với Kim Thùy, buổi dạy đầu tiên trên lớp, những ánh mắt ngây thơ, giọng nói, tiếng cười thơ ngây âm vang trong nắng sớm chính là hạnh phúc: Bụi trắng vương tà áo

Hóa tâm hồn trẻ thơ

Hạnh phúc nào sánh được

Âm vang lời chào cô.

Biết bao nhiêu kỉ niệm

Dưới mái trường Thái Phiên

Trong lòng bao xao xuyến

Hạnh phúc chính là đây!

Đã là những thầy giáo, cô giáo đi qua nhiều mái trường, nhưng trong lòng các thầy cô hình ảnh ngôi trường thời thơ ấu cứ mãi lấp lánh trong góc nhỏ tâm hồn: Thơ Nhớ về dĩ vãng- Trần Thị Hiếu, Tìm lại- Hứa Thị Thu Thủy, Đôi dòng tạm biệt- Thái Thị Kim Yến. Một cô giáo trẻ một lần về lại trường xưa, sân trường ngập đầy xác hoa phượng vĩ, màu hoa đỏ đưa cô giáo trở về tuổi học trò với những hình ảnh thân quen để rồi bàng hoàng sực tỉnh vì vẫn còn đó trường xưa cảnh cũ mà bạn thầy thì xa cách nơi nao:

Thầy, cô cũ ai còn, ai mất

Tôi trở về với kỷ niệm thân thương

Thời gian trôi xóa mờ đi tất cả

Nhưng hình bóng trường xưa, thầy cũ

Suốt cuộc đời tôi không thể nào quên

(Lan Trà- Hoài niệm)

Bước đi thời gian khẽ khàng nhưng vô cùng nghiệt ngã, một cô giáo dạy văn đa cảm ngồi lục tìm kỷ niệm, bao hình ảnh của hồi ức hiện về cứ roi rói tươi nguyên, thấm đẫm trong từng câu từng chữ là những cảm xúc thương yêu, nuối tiếc, bàng bạc niềm suy tư, khắc khoải. Bất cứ ai trong một lần ngang qua trường cũ ắt hẵn sẽ tìm thấy một phần mình trong đoản thơ Bước thời gian của Trúc Uyên: Năm qua năm,... Vẫn hàng me.

Vẫn sân trường cũ bạn bè ra đi...

Vẫn mùa thi, vẫn phân ly.

Nhòe trang nhật ký, viết gì cho nhau?

Bước thời gian cứ qua mau...

Một đời gồng gánh nỗi đau mẹ còn.

Bóng cha mờ khuất cô thôn.

Mong con đèn sách lối mòn hiển vinh.

Bước thời gian vẫn yên bình.

Ai qua trường cũ thấy mình bâng khuâng...?

Là những người đứng trên bục giảng, hơn ai hết, chúng ta thấm thía công ơn của những người thầy. Tùy bút Ký ức xanh của thầy Hồ Viết Ban là một trang đời hơn là trang văn. Tấm lòng thơm thảo của người thầy với món quà bé nhỏ mãi là miền nhớ dịu êm, là những hồi ức đẹp để người học trò nghèo của ngày nào sống trọn vẹn hơn cho hôm nay. Cùng đề tài này còn có đoản văn Ngày bình yên- Thái Hòa. Thơ Ông lái đò- Trà Lê Thiên Ái.

Tâm sự của một cô giáo dạy Hóa cũng là nỗi lòng của bao người học trò khi nhớ về thầy giáo cũ, lời dạy đơn giản của thầy phải đến hơn mười năm sau em mới hiểu. Một chút day dứt pha lẫn niềm ân hận, xót xa chắc chắn sẽ đem lại cho thầy một nụ cười hạnh phúc nếu một ngày thầy thấu hiểu:

Thầy thức suốt đêm nghiên cứu soạn bài

Em vô tư gom tiền vào quán net

Không quan tâm học để làm gì

Chẳng cần mục đích, chẳng nghĩ tương lai

Điều thầy dạy đâu có gì phức tạp

Mà em nghĩ hoài, chẳng hiểu được thầy ơi

Nay em thực sự hiểu rồi

Lấy gì đền đáp một đời lo toan.

(Kính tặng thầy giáo cũ- Trần Thị Hạnh)

Đồng tâm trạng với Trần Thị Hạnh,bài thơ lục bát Ai cho của thầy Võ Văn Tĩnh có cấu trúc rất đặc biệt, bài thơ chỉ 12 câu thì có đến 10 câu hỏi. Những câu hỏi trở đi trở lại, xuyên suốt từ đầu đến cuối đoản thơ như một niềm khắc khoải, ngậm ngùi khi chủ thể trữ tình nhận ra rằng tất cả những gì của ngày hôm nay đều bắt đầu từ phía thầy cô:

Ai cho đôi cánh vào đời

Ai cho trang vở ấm lời yêu thương

Ai cho lớp học, sân trường

Mang đầy kỷ niệm vấn vương trong lòng

Ai cho em những ước mong

Ai cho em những tấm lòng thiết tha.

(Ai cho-Võ Văn Tĩnh)

Trong đoản thơ Thầy Tôi của Võ Trúc, cây bút của thầy cho ngày nào sẽ đi theo em suốt cả cuộc đời. Tất cả cuộc đời em bắt đầu từ cây bút ấy, cây bút của thầy đã vẽ lên cho em niềm tin, ước vọng, chắp đôi cánh mềm để em bay về phía chân trời xa: Kỷ niệm năm nào

Em vẫn còn nhớ mãi Thầy ơi !

Cây bút ngày xưa,

Thầy cho em tập viết

Đến bây giờ khi em đã biết

Thầy là niềm tin

Là ước vọng cho em.

( Thầy Tôi -Võ Trúc )

Hoài niệm về quá khứ để lắng đọng tâm hồn rồi trở về thực tại, dẫu bộn bề rối rắm, các thầy cô vẫn tìm được cho mình những khoảng trống để tịnh tâm, chiêm nghiệm về cái nghề mà xã hội đã tôn vinh là nghề cao quí nhất. Bài xã luận Nhà giáo –người chịu nhiều áp lực -thầy Nguyễn Văn Hiển, với lối văn súc tích, đậm chất triết lý là lời nhắc nhở những nhà giáo phải biết giữ mình trước những vòng xoáy cuộc đời trong thời buổi cơ chế thị trường.Vấn đề người viết đặt ra là một câu hỏi lớn của mỗi chúng ta và cũng là của toàn xã hội: "Áp lực dai dẳng và lớn mạnh đối với nhà giáo là làm sao cho vừa thích nghi với sự biến đổi của cơ chế xã hội vừa làm cho mình thoát ra khỏi vòng quay của cuộc sống. Mặt khác, cũng phải giữ gìn phẩm chất tốt đẹp, cao cả của người thầy".

Trong truyện ngắn Cô và mẹ-thầy Bùi Ngọc Nhiên, nhân vật- cô giáo Loan - một cô giáo miền núi, đã đem lại cho cô học trò bất hạnh của mình vừa tấm lòng người cô và cả tấm lòng người mẹ. Nhiều tác giả khác cũng đi vào đề tài này: Tùy bút:Điều giản dị từ một người thầy-NTTH, Đoản văn Tâm sự- Phan Thị Thuận, thơ Anh yêu em- người con gái giáo viên- Trần Thị Mỹ Hạnh, Mai thầy về hưu -Lê Bích, Chấm bài- Trần Ngọc Quang,Tâm tình nghề giáo-Nguyễn Thị Thanh Thu, truyện Như giọt trân châu- Trúc Uyên, Nhật ký cô giáo trẻ- Trần Thị Thanh Hiền ...Mỗi tác giả có thể loại, giọng điệu khác nhau nhưng tất cả cùng giao nhau ở một điểm: dẫu ở đâu,đến bao giờ, mãi mãi còn đó những người thầy- những tâm hồn trắng trong như là sự kết tinh của chân thiện mỹ giữa cuộc đời trái khoáy với muôn màu hào nhoáng.

Suy nghĩ, cảm xúc về nghề gắn liền với tình cảm dành cho đồng nghiệp- cơ quan, một chuyến tham quan miền Nam của Hội đồng đã trở thành dấu ấn trong tâm hồn một cô giáo dạy sinh vật và kỷ niệm đó bước vào trang thơ của Hừng sáng X bằng một đoản thơ vui, từng câu, từng chữ đầy ắp tiếng cười lạc quan vui vẻ:

Đường lên Đà Lạt xa xôi

Rừng xanh mây trắng núi đồi bao quanh

Hai xe cùng chạy thật nhanh

Thăng Bình, Hiệp Đức thôi đành tạm xa

Trên xe cười giỡn, hát ca

Việc trường, việc lớp thôi đành tạm quên

Nhân viên đi xuống, đi lên

Nhắc chừng quí khách đừng nên " thò đầu

(Tham quan Đà Lạt- Nguyễn Thị Hường)

Đến với Góc thư giãn của Hừng sáng X, chắc hẳn các thầy cô rất khao khát được nghe những vần thơ- những nụ cười hóm hỉnh rất duyên dáng của cây bút hài hước bậc thầy của trường- tác giả Thế Hải. Thế Hải nói về chuyện nhân viên bảo vệ thay đổi liên tục qua bài Lục bát 5 câu:

Còn mười phút nữa mới ra

Tưởng không chủ nhiệm anh Ba đánh nhầm

Giáo viên đang dạy cười thầm

Lần sau đánh đúng đừng nhầm... nghe anh Ba!

Thế rồi anh đổi đi xa!...

Anh Tâm thế chỗ anh Ba

Rồi đến anh Lộc sớm ra khỏi trường

Hai anh nóng lạnh bất thường

Khi vui "quá trớn" chẳng nhường lời ai

Cho rằng mình đúng họ sai...

Và... đề tài rất dạt dào trong Hừng sáng X là tình yêu đôi lứa. Tình yêu được thể hiện ở nhiều cung bậc, muôn màu muôn vẻ. Rất nhiêù tác giả đã đi vào đề tài này. Thơ Thoáng qua- Phan thị Thuận, Em và Anh- Mai Văn Phương. Hình ảnh em- cô giáo trong thi phẩm Em là mùa xuân- là chủ thể có một sức chi phối mãnh liệt đối với một thầy giáo tuổi ngoại tứ tuần. Đứng trước em- Anh không thể kiểm soát được mình, đứng trước em- trái tim yêu cứ thế mà ngân nga giai điệu yêu ngọt ngào say đắm:

Nhưng với em

Ai có thể nói lời không mật ngọt

Em như hoa đồng nội thắm vàng

"Em là mùa xuân nho nhỏ

Lặng lẽ dâng cho đời"...

(Trần Ngọc Quang)

Đoản thơ Một điều mơ ước của một thầy giáo dạy Lịch sử, vỏn vẹn có 4 câu, ý tứ, ngôn ngữ, âm điệu mềm mại, nhẹ nhàng hệt như tính cách của thầy, nỗi lòng thầm kín của thầy dễ khiến người đọc chùng lòng. Nếu cho một điều ước thì thầy ước như sau: Tôi ước có một khoảng trời bình yên

Để đón em về còn nguyên màu trắng

Tôi ước có một khoảng trời đầy nắng

Để đón em về còn tím bằng lăng...

(Một điều mơ ước- Phan Văn Mai)

Một thầy giáo dạy tự nhiên lại có năng khiếu nghệ thuật, đam mê nghệ thuật, có một tâm hồn rất đa cảm, là tác giả của một bài thơ rất lạ, bài thơ có tên: Chỉ biết, ý thơ bay bổng, một chút gì đó rất phangtadi như con người thầy. Thể thơ tự do, không vần, không điệu, hình thức rất phóng khoáng phải chăng là dấu hiệu của sự nổi loạn về cảm xúc mà lâu nay thầy cố tình kìm chế trái tim mình?

Hoàng hôn- má em hồng

Nhờ mây

Giăng kín- giấc mơ trưa

Nhờ mưa

Thì thầm- đêm buông xuống

Nhờ gió

Mỗi chiều- tóc em bay

Cho anh

Nắng- gió- mây- mưa

Để anh

Khao khát nắng mai

Thoang thoảng gió chiều

Bềnh bồng mây trắng

Thánh thót cơn mưa đầu mùa.

(Võ Duy Minh)

Lá diêu bông- biểu tượng cho những tình yêu dang dở cùng với những hình ảnh thân thuộc của một miền quá khứ đi về trong đoản thơ Miền xa thẳm của một cô giáo dạy văn làm se lòng người đọc. Cả bài thơ là một khúc tình ca buồn đến nao lòng: Lá diêu bông- ảo ảnh xa mờ.

Em- tôi

Nốt lặng trơ vơ.

Bản tình ca không lời cuối

Ngõ nhỏ, đường phượng bay

Bờ sông lả lay

Ly cà phê chiều đông se sắt

Hoa dại ven bờ

ngăn ngắt một trời mơ

Ta hoang hoải

khúc giã biệt người ơi !

Còi tàu sân ga, người đi xa

buồn tênh sầu đông trút lá

( NTTH)

Một thầy giáo trong Ban thường vụ Đoàn trường suốt các ngày trong tuần cặm cụi một mình một máy nơi phòng làm việc, không ít những lần thầy đã chạnh lòng khi nhìn ra cây bằng lăng đầy hoa tím vì màu tím ấy đưa thầy về với ai đó của ngày xưa. Tứ thơ Gửi người tình xưa được hình thành tại văn phòng đoàn, đến với Hừng sáng X và nghe lời chủ nhân nằm yên một góc kín nơi thư viện, sẽ không một lần dám theo chân thầy về với mái nhà vui:

Có những khoảng trời đã hóa thiêng liêng

Anh không thể với tay – em không sao chạm tới

Nơi ta lặng câm trước những điều không nói

Để đốt lòng mình bằng những phút hờn ghen

Có những cuộc tình như thoáng hơi men

Để rồi xa – để rồi đau – để rồi thương nhớ

Nhưng mình yêu nhau để tìm duyên nợ

Thì buồn chi em những tháng ngày xa

(NguyễnVăn Thông)

Một thầy giáo ngoại ngữ, một lần về thăm quê ở Miếu Bông, tình cờ nghe tin người ấy, sau gần 40 năm đằng đẳng vẫn còn phòng không lẻ bóng. Dòng kỷ niệm ồ ạt tuôn về trong tâm tưởng. Một điều hết sức độc đáo là trong bài thơ rất trữ tình bàng bạc nỗi buồn thương ấy lại đan xen những câu thơ đọc lên có thể bật ra những nụ cười hỏm hỉnh. Đó là phong cách rất riêng của Thế Hải:

Lâu rồi về lại quê xưa,

Mới hay người ấy vẫn chưa lấy chồng.

...Nhớ thời lội suối, tắm sông

Rủ nhau "sử bậy" ra đồng trộm dưa

Mẹ cha đánh miết không chừa

Tồng ngồng hai đứa tắm mưa giữa trời

Nhớ lần trốn học ham chơi

Thế mà người ấy lựa lời binh nhau

Một thầy giáo dạy văn, một tâm hồn đầy ắp lãng mạn, mộng mơ. Với thầy, rượu, thơ và em đều không thể thiếu. Với thầy, tình yêu đắm say, cuồng nhiệt, mạnh mẽ đến tưởng chừng như có thể làm đảo ngược mọi qui luật của tạo hóa:

Như em từng biết

Có đôi khi cạn kiệt

Như khát tình môi em

Thơm một màu huyền diệu

Mưa một mùa hanh khô

Tan một chiều nắng gió

Ưa một thời tuổi xưa

Mong tình ta trẻ mãi

Như ngày đầu gặp nhau

(Lê.Văn Tư)

Người ta nói hai người yêu nhau chính là 2 nửa của nhau quả không sai. Một thầy giáo dạy toán đang ngụp lặn trong hạnh phúc của tình yêu, muốn khẳng định với mọi người- ta và người chính là 2 nửa của nhau, phòng khi ai kia khỏi phải tìm nhầm. Để thể hiện một cách dõng dạc với đời, cái đã thuộc quyền sở hữa chủ của mình, thầy đã hóa thân thành nửa kia để bộc bệch nỗi niềm sâu kín:

Thân phận người, một mảnh trăng trôi

Ta bãi hoãi giữa dòng đời vô tận

Lại gặp chàng - một phen lận đận

Hai nửa này gọt giũa thành đôi...

Ta gặp chàng môi đã nhạt son

Chuyện tình yêu không còn bỏ ngõ

Ngựa ô già phi vó vượt thời gian

Cuối chân trời một đóa phong lan!

(Một góc bình yên- LB- Tặng ....)

Cũng với LB, trái tim yêu cuồng nhiệt, đắm say của tuổi đôi mươi, hành trình tìm em không ít những thử thách, nghiệt ngã; tháng ngày chờ đợi, khao khát, cồn cào; không khỏi những lúc thốt lên tiếng thở dài ngậm ngùi. Nhưng cuối cùng, khi tình yêu lên ngôi thì tâm hồn trở nên bay bổng thăng hoa, đầy mật ngọt:

Đáy con tim quặn thắt

Đếm thời gian dằng dặc từng chiều

trăn trở điều được mất.

...ru nhau giọt mật cuối đời

Ta – con thuyền lạc bến chơi vơi...!

...Tìm chi một vì sao lạ,

đêm mưa vất vả ngóng chờ?

Thôi về nhặt nhạnh câu thơ

Thả hồn theo gió, thả mơ theo mùa.

(LB-Tự nhủ)

Tình yêu như phép màu kỳ diệu có thể biến một thầy giáo dạy địa lý đã ngoại ngũ tuần trở thành một thanh niên đôi mươi, cũng thao thức, khắc khoải vì nhớ nhung; xót xa chạnh lòng vì mỗi chiều tan trường, lối về hai ngã; một nụ cười duyên của ai làm thầy nhiều đêm khó ngủ...Nỗi lòng ấy là của những ngày ở thập niên đầu tiên của thế kỷ XXI, thầy cố tình chôn chặt tận đáy tâm hồn, những tưởng sống để bụng, chết mang theo nhưng không hiểu sao đến với Hừng Sáng X, thầy lại tự thú trước bình minh và tự gọi mình đó là một thời Nông nổi, ấn tượng cho người đọc là những dấu chấm lửng gợi bao tức tưởi, nghẹn ngào:

Có một thời nông nổi

Tôi thao thức vì em

Cô giáo dạy chung trường

Nhưng lối về hai ngả...

Có một thời nông nổi

Tôi tập tểnh làm thơ

Những vần thơ chắp vá

Điệu lục bát chưa xuôi ...

Có một thời nông nổi

Thoáng buồn trên mắt em

Chuyện gia đình khó nói

Tôi day dứt buồn hơn

Có một thời nông nổi

...

Để bây giờ

Làm thơ.

(Nông nổi-NTK)

Và... để khép lại bài giới thiệu Hừng Sáng X, xin được gửi đến những người yêu thơ của trường Thái Phiên một đoản thơ của tác giả bài viết này, cảm hứng thi phẩm khơi gợi từ một chuyện tình rất đẹp. Được biết tại quán cà phê Sông Hương, có một thầy giáo dạy toán của trường ta đêm đêm chờ đợi trong hạnh phúc. Bài thơ có nhan đề Dẫu thành viên đá cuội,

Tặng Thầy LB,

quán cà phê có nhiều đôi tình nhân

mình anh ngồi hóa đá

gió mang hơi sông lạnh giá

đêm dài thành trăm năm

đi quá nửa đời người

trái tim đang yêu vẫn roi rói tươi non

như chú bé mười lăm

chờ suốt đêm

rồi trách hờn giận dỗi

chiều đổ bóng bên thềm

ngày qua rất vội

ta đổ bóng đời nhau

quên hết thời gian

gã khờ thắp đèn đi khắp nhân gian

tìm được nửa cuộc đời đánh mất

chiều bên em

hạnh phúc về rất thật

chỉ một mình

đêm bỗng hóa chiêm bao

như bao cặp tình nhân

yêu nhau

chờ nhau

anh sẽ chờ em

đến một triệu năm sau

mãi mãi chờ em

dẫu thành viên đá cuội ./.

MAI THỊ NGUYỆT

Tâm sự nghề giáo

Tự sự về nghề giáo... tụt hạng

Thư gửi những người trượt đại học

==========================
DANH SÁCH KIỂM TRA HỌC KÌ II = NĂM HỌC 2018-2019
========================
=================
tkb
dieu-hanh-tac-nghiep
 
lichctnhapdiem
   
 
 
tracuuthithptquocgia 
 
vted top banner2
 
 

Ảnh ngẫu nhiên từ thư viện

You need Flash player 6+ and JavaScript enabled to view this video.
Title: 15 năm Thái Phiên một nghĩa tình

Thống kê

Các thành viên : 2
Nội dung : 128
Liên kết web : 18
Số lần xem bài viết : 658581
Hiện có 11 khách Trực tuyến

Danh bạ điện thoại

STT

Họ và Tên

Ngày sinh

Dạy môn

Chức vụ

Số ĐT

1

 Lê Cao Lan

 

Hiệu trưởng

0905420975

2

 Nguyễn Thị Hường

 

Phó hiệu trưởng

0935096027

3

Nguyễn Huệ

 

Phó hiệu trưởng

0936 135 036

 

 

 

 

 

TT Họ và tên Chức vụ SĐT1 SĐT2

 1

Mai Văn Phương Tổ trưởng Tổ Ngoại ngữ 01296824581
2 Võ Văn Tĩnh Tổ phó chuyên môn 0903378102
3 Tạ Thị Ngọc Thảo Giáo viên 0935236535
4 Ngô Thị Lành Giáo viên 0905960561
5 Phan Thị Yên Giáo viên 0935259380
6 Lương Thị Thu Thảo Giáo viên 01274183923
7 Lê Thị Bích Thảo Giáo viên 01288681718  Chuyển về THPT Sào Nam
8 Nguyễn Thị Thu Trang Giáo viên 01663914329
9 Lê Văn Phụng Giáo viên 01649214705
10 Thái Thị Kim Yến Giáo viên 0905806029
11 Trần Thị Mỹ Ái Giáo viên
12 Âu Dương Đức Tổ trưởng Tổ Lý - CN 0935305678
13 Võ Văn Sáng Tổ phó chuyên môn, Thanh tra 0935345684
14 Nguyễn Thống Giáo viên 0983832690
15 Nguyễn Thị Quý Giáo viên 0974826586  Chuyển về THPT Hùng Vương
16 Nguyễn Thị Thúy An Giáo viên 0974211035  Chuyển về THPT Cao Bá Quát
17 Trần Thị Hiếu Giáo viên 0944521109
18 Ngô Văn Kính Giáo viên 0989227630
19 Dương Thị Thung Giáo viên 01645376076
20 Phan Tấn Lực Giáo viên 05103500088
21 Hoàng Thị Kim Thi Giáo viên 0935009523
22 Võ Trúc Giáo viên 0934740026
23 Phùng Văn Bé Tổ trưởng Tổ Hóa - Tin,
Chủ tịch Công đoàn
0982332946
24 Trần Thị Kim Hường Tổ phó chuyên môn 01237279991
25 Huỳnh Thị Kim Xuân Giáo viên 01254501934
26 Trần Thị Hạnh Giáo viên 0985131768
27 Mai Thị Phụng Giáo viên 0904975964
28 Nguyễn Thị Bích Phượng Giáo viên 0903513292 Chuyển về THPT Nguyễn Hiền
29 Nguyễn Thị Ánh Giáo viên 01685332103
30 Nguyễn Thị Khánh Giáo viên 0944340379
31 Nguyễn Trọng Tấn Giáo viên 0905108667
32 Nguyễn Thị Lý Giáo viên 0973890903
33 Đào Thị Hoàng Hiếu Giáo viên 0972022040  Chuyển về THPT Tiểu La
34 Võ Tấn Bình Giáo viên 0938298297
35 Nguyễn Văn Kiều Tổ trưởng Tổ Sinh - CN 0905702162
36 Nguyễn Thị Hà Tổ phó chuyên môn 01274180137
37 Nguyễn Thị Thảo Giáo viên 0935305678
38 Nguyễn Thị Thanh Thu Giáo viên 0935803905 01658745582
41 Trương Văn Liêu Tổ trưởng Tổ TD - QPAN 01268556354
42 Ngô Văn Điểm Tổ phó chuyên môn 0905004106
43 Nguyễn Xuân Lộc Giáo viên 01682915907 Chuyển về THPT Hùng Vương
44 Nguyễn Công Danh Giáo viên 0934841678
45 Đặng  Nga Phó Chủ tịch Công đoàn 01668439752
46 Phan Nguyễn Ngân Bí thư Đoàn trường 0987451189
47 Phan Ngọc Hòa Giáo viên
53 Huỳnh Công Tổ trưởng Tổ Sử - Địa - CD 0977625657
54 Nguyễn Tấn Khôi Tổ phó chuyên môn 0905838720
55 Phan Văn Mai Giáo viên 01657459989
56 Phạm Thành Quyết Thư ký Hội đồng 0988224016
57 Lê Thị Nguyên Giáo viên 0932556109
58 Bùi Thị Thúy Nga Giáo viên 01682368609 0983832690
59 Phạm Thị Ngọc Thuyết Phó Bí thư 0975772600
60 Cao Thành Tài Giáo viên 01686522212
61 Nguyễn Văn Thông Phó Bí thư 01683361097
62 Phạm Thị Thu Giáo viên 0989498981
63 Nguyễn Thị Hạnh Giáo viên 01274103327 0963538708
64 Hồ Viết Ban Tổ trưởng Tổ Toán 0935886117
65 Trần Thị Kim Cương Tổ phó chuyên môn 0977173914
66 Nguyễn Thị Ngọc Yến Giáo viên 01224445060
67 Nguyễn Thị Thu Giáo viên 0903904760
68 Nguyễn Ngọc Thảo Giáo viên 01668668699
69 Trần Thị Thanh Hiền Giáo viên 0985987254
70 Nguyễn Thị Thanh Nga Giáo viên 01668668699
71 Phạm Thị Viên Giáo viên 0989280459
72 Võ Duy Minh Giáo viên 0905712207
73 Võ Văn Trung Giáo viên 0974400894
74 Võ Quốc Cường Giáo viên 0988603670
75 Trần Văn Hiếu Giáo viên 01676778269
76 Trần Thị Mỹ Hạnh Giáo viên 0907823296
79 Mai Thị Nguyệt Tổ trưởng Tổ Ngữ văn 0935943655
80 Nguyễn Thị Thái Hòa Tổ phó chuyên môn 0935655303
81 Trần Thị Sương Giáo viên 0985241473
82 Nguyễn Đức Liêm Giáo viên 01216763645
83 Lê Văn Tư Giáo viên 01688054856
84 Bùi Ngọc Nhiên Giáo viên 01682147375  Nghỉ hưu
85 Phan Thị Thuận Giáo viên 0935319433
86 Trà Văn Thiên Ái Giáo viên 0974989200
87 Dương Ngọc Hơn Giáo viên 0986800181
88 Lê Thanh Ngà Giáo viên 01262768360 0968512764
89 Hồ Thị Trúc Uyên Giáo viên 0945964469
90 Hồ Thị Thuận Giáo viên
91 Lý Ngọc Thức Tổ trưởng Tổ Văn phòng 0935635428
92 Ngô Thị Thúy Hoàng Tổ phó tổ Văn phòng 0979218217
93 Nguyễn Thị Kim Chi Giáo vụ 01243157462 0944208510
94 Lâm Thị Hồng Hà Văn thư 01252588673
95 Võ Duy Lưu Bảo vệ 0905510990
96 Lê Văn Nhất Thủ quỹ 01229548186
97 Lê Thị Bạch Yến Phục vụ 01229548208  Nghỉ hưu
98 Võ Văn Hồng Bảo vệ 0946111534
99 Ca Duy Hùng Y tế 01672368034

Cấu hình bố cục

Hướng

Phong cách menu

Màu giao diện

TAVICO TOOLS